|
HỒNG ÂN
TẬN HIẾN |
|
TÂM TÌNH |
|
Nơi ấy Tôi đã đến nơi ấy vào một chiều trung tuần tháng tám. Đó là một địa danh thân quen với nhiều người dân đã di cư từ Bắc vào Nam năm 1954, nơi ấy cuộc sống của người dân vẫn đang được nâng cao theo nhịp sống chung của đất nước và của con người. Nơi ấy vẻ sống thị thành và nếp sống thôn quê vẫn hoà trộn với nhau bởi những dáng chợ chiều buôn thúng bán bưng và những gánh hàng rong của những anh chị em di dân đan xen với những ngôi nhà lớn của các công ty nước ngoài. Nhưng đặc biệt là bánh gai nơi đây cũng nổi tiếng. Nơi đó là Giáo hạt TÂN MAI. Quê hương ấy vẫn đều nhịp với hai mùa mưa nắng, còn con người thì cứ thay nhau ra đi theo qui luật của tạo hoá, cứ lá vàng rụng xuống thì những chiếc lá xanh lại sinh ra cho cây được tươi tốt. Từ năm 1954 đến nay các nghĩa trang trong vùng đã dần kín những ngôi mộ của ông bà tổ tiên đã ra đi về quê trời, nhưng họ vẫn để lại những gương sáng của đức tin và tình mến Chúa yêu người, họ là con cháu của các thánh tử đạo, Đức tin ấy vẫn được cháy lên trong từng tâm hồn Kitô hữu nơi đây. Nơi ấy tôi đã đến và tâm hồn tôi được cảm nhận khi đứng trước một tháp thánh giá vút cao, Thập giá ấy in trên nền trời xanh thật an bình và dịu dàng. Đó là biểu chứng tình yêu và sự hiệp nhất của các tín hữu Kitô. Cứ như thế tôi đã đến và đã gặp thêm những ngôi thánh đường cách quãng nhau, mỗi ngôi nhà thờ lại được bao bọc bởi những mái nhà của các con chiên trong xứ đạo, thật ấm cúng và đầy ý nghĩa, từng xóm đạo ấy muốn nói lên như một quần thể mang ý nghĩa Công giáo tính duy nhất và thánh thiện. Nơi ấy những lời kinh đơn sơ và những thánh lễ vô giá hằng ngày được dâng lên Thiên Chúa hoà quyện trong làn sương sớm của từng xóm đạo. Rồi từng tháp cao thập gía của mỗi xứ đạo ấy vẫn mãi là trung tâm điểm của mọi giáo hữu đó như là sự hãnh diện của đức tin trong cuộc đời họ, chính nơi ấy Thánh Thể Chúa hằng ở giữa họ, là sức mạnh, là nguồn ủi an cho họ. Nơi ấy mọi tín hữu đến kín múc nguồn ơn thánh và sự bình an tâm hồn qua các bí tích, từ những lời kinh chiều đơn thành sốt sắng với những giây phút lắng đọng bên Thánh thể họ kiếm lại sức sống cho tâm hồn, cho đến khi sương khuya phủ xuống, bóng đêm về thì lời kinh vẫn được vang lên để tạ ơn, xin ơn và tạ tội trước nhan thánh Chúa. Cách đây 30 năm nơi đây đã hình thành gia đình Tận Hiến, họ là những tâm hồn tận hiến cho Mẹ Maria theo đường hướng của Thánh Grinon de Monfor do Dòng Đức Mẹ Đồng Công thực hiện. Cho đến nay miền Tân Mai đã có …….. anh chị gia nhập gia đình Tận hiến, hoà niềm vui với hơn ba chục ngàn anh chị em tận hiến toàn quốc. Tôi đã đến và đã cảm nhận thực rằng: Tình yêu Chúa đang chở che và đổ tràn ơn phúc trên mảnh đất thân yêu này. Tôi đang được nhận lãnh nhiều hơn là cho đi. Tôi đã cảm nhận sức sống mạnh mẽ của những người bước theo Đức Kitô và noi gương Mẹ Maria để làm tông đồ cho Trái tim phép tắc từ bi Mẹ. Đến đây tôi nhận thực rằng tình yêu Chúa bao bọc nâng đỡ mọi người qua chính bàn tay của Mẹ Maria Dịu hiền, mẹ luôn cầu bầu ủi an các con cái của Mẹ, vì cuộc đời của chúng ta như con lắc cứ đong đưa từ cực bên này sang cực bên kia, vất vả lo toan cho cuộc sống, mẹ hiểu và mẹ đồng hành với chúng ta. Tôi đã nghe, và nghe nhiều lắm, những lời tâm sự của nhiều bà mẹ đang vác thập giá với Chúa Kitô qua những khốn khó của đời sống gia đình, tôi cảm thấy rằng họ cũng đang đứng thẳng giống mẹ Maria xưa đứng dưới chân thập tự, nhờ vào ơn Chúa họ sống cuộc đời tận hiến để được đồng hành với mẹ và nên thánh với mẹ. Họ đã chấp nhận tập sống xin vâng như Mẹ để vác trọn thập giá Chúa trao. Chúng ta cùng nhìn về Mẹ Maria với phép lạ Chúa đã làm đầu tiên tại Cana, chính với sự can thiệp của Mẹ và Mẹ đã nói với Chúa: “Họ hết rượu rồi”,ø điều còn lại là Mẹ dặn gia nhân :”Người bảo sao các ngươi cứ làm như thế”. Chúa đã nhận lời cầu bầu của Mẹ, nước lã đổ đầy sáu chum đã hoá thành rượu ngon. Sự cộng tác của Mẹ đã khiến Chúa Giêsu làm phép lạ dù rằng giờ Ngài chưa đến. Những gì có hôm nay đã là công khó vất vả của biết bao người đã hy sinh xây dựng Giáo Hội của Chúa. Từng giáo xứ đã được các Linh mục quản xứ chăm sóc nuôi duỡng dạy dỗ với biết bao hy sinh vất vả. Còn đối với anh chị em Gia Đình Tận Hiến, qua dòng thời gian dưới sự hướng dẫn của Mẹ họ đã đóng góp rất nhiều công sức cùng với các tu sĩ phụ trách và các anh chị tiền nhiệm trong ban phục vụ từng giáo xứ đã hy sinh gầy dựng lên mới có được như ngày hôm nay. Tôi càng nhận ra rằng cánh đồng truyền giáo còn bao la quá, còn thân phận con người thì thật nhỏ bé và hạn hữu. Thế nên chỉ còn biết trông lên Mẹ là Mẹ Thiên Chúa cũng là Mẹ của mỗi người chúng ta, Mẹ sẽ nâng đỡ và dìu dắt chúng ta, hãy để cho Mẹ điều khiển cuộc đời chúng ta, để mỗi ngày chúng ta được nên giống chúa Giêsu hơn. Tôi đang và vẫn đi về miền đất ấy khi trời đầy nắng, hoặc là những chiều mưa nặng hạt rồi chợt tắt, làm vọng lại lời thơ xưa văng vẳng trong tôi: “Mưa rơi đọng lại bên đồi Tâm tư vang dội những lời cầu xin Cho quê em được thanh bình Cho quê em được ấm tình mẹ cha Cho quê em thấy tuổi già Cho đàn em dại cài hoa vào đời”. Vâng, tất cả là hồng ân Chúa ban, “Không có ta các con không làm gì được” lời Chúa luôn nhắn nhủ và cảnh tỉnh chúng ta. Chúa đã nói: “Trời đất sẽ qua đi nhưng lời ta nói chẳng hề qua đâu”. Đôi lúc chúng ta quá bận rộn chất chồng với những mối lo toan lên đời mình mà quên góp nhặt những niềm hạnh phúc mình có được. Hãy ngoái nhìn lại khi ta gặp đau thương. Khi lo lắng ta lướt nhìn xung quanh và ngước nhìn lên Chúa và Đức Mẹ ta sẽ tìm được niềm tin tưởng và bình an tâm hồn. Tôi đã đến, đã nghe, và đã cảm nghiệm một chút tâm tình của anh chị em nơi đây, họ đang thao thức để nên hoàn thiện, họ cố gắng noi gương Mẹ Maria để sống sao cho đẹp lòng Chúa, vì họ đều hiểu rằng quê hương thật của họ là thiên đàng muôn thuở, là nước trời bình yên chứ không phải nơi quê hương tạm bợ này. Cuối cùng thì tình yêu mới là quan trọng, chúng ta hãy dùng trái tim để yêu thương và sống thánh thiện, xin Đức Mẹ giúp chúng ta nên thánh với tất cả tình yêu của mình. Hãy nghe một bác sĩ ngoài Công giáo chia sẻ: “Trái tim không phải để suy nghĩ. Trái tim là để yêu thương. Khi trái tim nghĩ thì cũng không nghĩ như khối óc. Trái tim có cách nghĩ riêng của mình mà nhiều khi khối óc không sao hiểu nổi. Thời đại của chúng ta ngày nay con người dùng khối óc nhiều quá, nhiều đến nỗi người ta luôn ở trong tình trạng “điên cái đầu” sinh ra biết bao nhiêu là bệnh tật…, một thời đại mà con người luôn quay cuồng, luôn phải chạy đua với tốc độ, với tuổi trẻ, nhan sắc, thành đạt, tiền bạc… có lẽ đã đến lúc rất cần thiết ta hãy lắng nghe tiếng nói của trái tim, tiếng nói của yêu thương...”. Khi trái tim biết yêu thương, biết lắng đọng thì ta như cảm nhận được sự bình an cao cả, chót vót trên đỉnh núi, như một bầu trời xanh ngát không gợn một áng mây, và như cảnh vật trong sáng sau cơn mưa vừa chấm dứt. Rất nhiều hình ảnh cho chúng ta cảm nhận rằng: niềm hạnh phúc được trào dâng khi một công việc nào đó mà sau cùng đã đạt được thành công nhờ sự cố gắng và kiên tâm hành động qua một thời gian dài vất vả. Có một câu nói thật nổi tiếng của Victor Hugo làm tôi suy nghĩ hoài: “Ngoài tình yêu cuộc đời còn lại những gì?”. Thế đấy chẳng còn gì để nói cả nếu con người sống với nhau không có tình yêu, yêu dĩ nhiên phải hy sinh, tình yêu không hy sinh là tình giả dối, hy sinh mà không yêu thì hy sinh thừa. Như Jean Valier đã nói: “Thiếu tình yêu, hy sinh chỉ là gánh nặng, đau khổ và buồn chán”. Một nhà văn “xã hội chủ nghĩa” cũng đã phải thốt lên: “Còn gì đẹp trên đời hơn thế, người yêu người sống để yêu nhau”. Không biết là bao nhiêu giấy mực đã tốn cho tình yêu, không chỉ là tình yêu của đôi nam nữ say nhau, nhưng có phải đâu lúc nào cũng lãng mạn và nồng nàn như mơ. Thế nên tình yêu trong hôn nhân cũng có lúc bị rạn nứt, bị sứt mẻ về một khía cạnh nào đó, không sao đâu bạn, vì một cuộc tình đẹp không chỉ là một cuộc tình không bị rạn nứt, nhưng đó còn là một cuộc tình được hàn gắn từ những rạn nứt, được canh tân từ những lạnh lùng, bằng cảm thông sự yếu đuối của nhau, tha thứ cho nhau, và cho nhau cơ hội “làm lại cuộc đời” hay “lập lại cuộc tình” mà đã được long trọng thề hứa. Hãy biết chấp nhận một vài chỗ khiếm khuyết trong cuộc đời, đừng gò ép và đòi hỏi những gì thật hoàn chỉnh, và cũng đừng nhìn vào đó mà trách cứ, phàn nàn. Nhưng hãy nhận thức được sự tự do của hiện tại, như chú chim rộng cánh trên bầu trời xanh, như đàn cá tung tăng trong lòng biển cả – đích đến tuy chưa hoàn thành nhưng luôn luôn hy vọng và yêu thương mãnh liệt. Thời gian nào cũng có những kỷ niệm ghi dấu, có những khoảnh khắc đầy sương mù giá lạnh, nhưng lại có khoảnh khắc là cả một bầu trời trong xanh và đầy nắng ấm. Tình yêu thì không tùy thuộc vào không gian và thời gian. Tình yêu sẽ còn mãi. Tình yêu và sự thông cảm luôn luôn giúp ta san bằng mọi lối đi. Có bạn đồng hành đường đi sẽ ngắn lại, có người sống chung căn nhà sẽ bớt âm u lạnh giá, có người chia sẻ thì nỗi buồn đau như được xoa dịu, đây là những hoa trái mà nhựa sống của dây leo cảm thông se kết tạo thành. Thế đấy 30 năm nhìn lại không phải để than khóc nhưng là để tạ ơn và khiêm tốn hơn để tiếp tục nhận lãnh, không phải để trách móc nhưng là để cậy tin phó thác vào Chúa vào Mẹ hơn. Hãy biết trỗi dậy khi vấp ngã, hãy làm lại từ đầu trong mỗi ngày sống để tình yêu luôn chiến thắng và rở rộ hoa trái, để rồi chúng ta sẽ được hưởng phúc thanh nhàn bên Vua Tình yêu Giêsu. Xin Mẹ Maria là mẹ của Tình Yêu, xin nối kết chúng con nên một trong tình mến của Đức Kitô, để Mẹ cùng với Chúa thánh Thần tác thánh chúng con, đễ mãi mãi chúng con là con yêu dấu của Mẹ, xứng đáng làm em Chúa Giêsu Hài Nhi.
Jos M. TT. CMC |